Pháp Luân Công không phải là tổ chức

Xét về mặt bản chất, Pháp Luân Công, hay còn được gọi là Pháp Luân Đại Pháp, là tên gọi của một bộ môn khí công xuất phát tại Trung Quốc do Ông Lý Hồng Chí truyền ra công chúng vào năm 1992. Pháp Luân Công là một danh từ riêng chỉ tên gọi của một bộ môn khí công, chứ không phải là một hoạt động hay một tổ chức. Có nhiều phương pháp để rèn luyện sức khỏe như Yoga, Thái Cực Quyền, tập thể dục thể thao, tập dưỡng sinh hay luyện tập khí công. Riêng về các phương pháp khí công thì có nhiều bộ môn khác nhau, trong đó Pháp Luân Công là bộ môn phổ biến rộng rãi và được nhiều người tham gia tập luyện nhất trên thế giới nhờ tác dụng cải thiện sức khỏe và tinh thần đáng kể của bộ môn. Thông thường, người ta thường nói “tập luyện Pháp Luân Công là một hoạt động rèn luyện sức khỏe”, chứ không ai nói “Pháp Luân Công là một hoạt động”, bởi vì nó không những sai về mặt ngôn ngữ mà còn sai về bản chất.

Ảnh học viên Pháp Luân Công đang tập luyện Bài công pháp Số 2 (Ảnh: Internet)

Xét về mặt pháp lý, tư duy “Pháp Luân Công chưa được pháp luật cho phép nên không được tập luyện” là vô nghĩa. Chiểu theo tinh thần pháp quyền của Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam trong vấn đề quản lý nhà nước, công dân được quyền làm những gì pháp luật không cấm, còn cán bộ công chức chỉ được làm những gì pháp luật cho phép trong khuôn khổ phạm vi quyền hạn được giao. Pháp luật của Việt Nam không cấm người dân học Pháp Luân Công hay tuyên truyền, giới thiệu, quảng bá Pháp Luân Công. Do đó, việc tập luyện, giới thiệu và quảng bá môn tập này là quyền hợp pháp của người dân trên cơ sở tuân thủ pháp luật quốc gia. Từ góc độ quản lý, Nhà nước Việt Nam chỉ quy định danh mục những thứ bị cấm và danh mục những thứ cần phải đăng ký xin phép, chứ Nhà nước không hề ban hành danh mục những thứ chưa cho phép hay bất kỳ văn bản nào quy định rằng người dân chỉ được làm những gì pháp luật cho phép và không được làm những gì pháp luật chưa cho phép. Bởi, thực tế thì những thứ chưa được pháp luật quy định thì tồn tại vô số trong xã hội (ví dụ như pháp luật không quy định về việc hít thở và thủ tục hít thở ở công viên), do đó Nhà nước đã không thể nào quy định danh mục những thứ chưa cho phép khi quản lý quốc gia trên các lĩnh vực. Nếu theo lối tư duy là cái gì pháp luật chưa cho phép thì người dân chưa được làm thì sẽ cản trở, hạn chế sự sáng tạo, đi ngược lại với quy luật phát triển của xã hội, bởi những cái mới được sáng tạo trong lịch sử thì trước đó chưa được ai cho phép. Nếu đợi pháp luật cho phép thì theo tư duy phản khoa học đó, xã hội sẽ không bao giờ có các phát minh, có sự tiến bộ và sẽ tụt hậu. Vậy thì, đối với Pháp Luân Công, thực tế không có bất kỳ văn bản pháp luật nào nói Pháp Luân Công chưa được Nhà nước cho phép hay công nhận. Nếu ai đó phát ngôn rằng Pháp Luân Công chưa được Nhà nước công nhận hay chưa được Nhà nước cho phép thì phát ngôn đó không dựa trên chủ trương của Nhà nước Việt Nam, mà nó chỉ là quan điểm cá nhân thể hiện sự thiếu nhận thức về pháp luật của cá nhân đó hoặc là lợi dụng sự thiếu hiểu biết pháp luật của người dân để lừa dối họ nhằm phục vụ cho ý đồ riêng.

Như tôi đã đề cập ở trên, có nhiều bộ môn rèn luyện sức khỏe như các môn thể dục thể thao, Thái Cực Quyền, Dịch Chân Kinh, Yoga đang được nhiều người dân tập luyện để rèn luyện sức khỏe nhưng tuyệt đối không tồn tại khái niệm cho phép hay chưa cho phép đối với các bộ môn này. Tương tự như vậy, cũng không tồn tại khái niệm cho phép hay chưa cho phép đối với một môn tập như Pháp Luân Công. Ở đây, cần làm rõ sự khác biệt giữa hai khái niệm, một là việc đăng ký dưới hình thức tổ chức của những người theo tập những bộ môn nói trên để phục vụ cho các hoạt động thi đấu, biểu diễn, kinh doanh; hai là việc người dân tập luyện các bộ môn này thuần tuý để rèn luyện sức khỏe tự thân. Việc bản thân tập luyện môn gì và chia sẻ thông tin đó với ai là quyền tự do của mỗi công dân, nếu công dân không có nhu cầu thành lập tổ chức đại diện thì không cần phải đăng ký xin phép với bất kỳ cơ quan nào vì pháp luật không bắt buộc điều này.

Tại các quốc gia khác, các học viên Pháp Luân Công đã thành lập các tổ chức khác nhau nhằm thuận tiện và tạo hành lang pháp lý cho các hoạt động của học viên tại nước sở tại, ví dụ như tại Đài Loan, các học viên có Hiệp Hội Pháp Luân Đại Pháp; tại khu vực các tiểu bang miền trung Hoa Kỳ, các học viên có Hiệp Hội Pháp Luân Đại Pháp miền trung Hoa Kỳ,… Các hội này là các tổ chức do các học viên Pháp Luân Công thành lập và có ảnh hưởng rất hạn cuộc trong địa phương của mình nhằm điều phối các hoạt động của họ tại địa phương. Chúng tôi được biết, không có tổ chức nào trong số các tổ chức này có ảnh hưởng đến hoạt động tại những địa phương hay quốc gia khác. Tuy trên thế giới các học viên Pháp Luân Công có thành lập các tổ chức khác nhau với các tên gọi khác nhau, không một tổ chức nào trong số ấy có tên gọi là “Pháp Luân Công”.  Ngay cả tổ chức đầu tiên được thành lập tại Trung Quốc vào năm 1993 cũng không có tên gọi là “Pháp Luân Công”, tên gọi của tổ chức này là “Hiệp hội nghiên cứu Pháp Luân Công” nhưng Hiệp hội nghiên cứu Pháp Luân Công đã được hoàn tất thủ tục giải thể vào năm 1996, tức là gần 3 năm trước khi cuộc đàn áp đầy bạo lực và đẫm máu nhắm vào người dân lương thiện diễn ra vào ngày 20/07/1999. Tại Việt Nam hiện nay, chúng tôi được biết người tập Pháp Luân Công không có nhu cầu thành lập bất cứ một tổ chức nào như dạng các Hiệp hội Pháp Luân Đại Pháp tại các nước khác. Điều này xuất phát từ môi trường hiện tại của đất nước và nhu cầu thực tiễn của người tập Pháp Luân Công tại Việt Nam. Thực tế, do các hoạt động diễu hành, tổ chức mít-tinh phản đối cuộc đàn áp Pháp Luân Công tại Trung Quốc hay tổ chức trưng bày các tác phẩm về chủ đề tội ác mổ cướp nội tạng của Đảng Cộng Sản Trung Quốc là khó có thể được thực hiện tại Việt Nam, vậy nên người tập Pháp Luân Công không có nhu cầu thành lập một tổ chức để hỗ trợ thực hiện những công việc mô tả bên trên.

Việc định nghĩa “Pháp Luân Công là một hoạt động” và cho rằng “Pháp Luân Công chưa được pháp luật cho phép hay chưa được công nhận” không những thể hiện sự thiếu hiểu biết về bộ môn khí công Pháp Luân Công, không hiểu đầy đủ ngôn ngữ tiếng Việt mà còn thể hiện sự hạn chế về kiến thức pháp luật trong vấn đề quản lý nhà nước.

Tác giả: Tân Trương

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s